Suy niệm Tin mừng Chúa nhật XVI Thường niên, năm A




Mt 13, 24-30

“Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán một dụ ngôn khác cùng dân chúng rằng: “Nước trời giống như người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. Trong lúc mọi người ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo cỏ lùng vào ngay giữa lúa, rồi đi mất. Khi lúa lớn lên và trổ bông thì cỏ lùng cũng lộ ra. Ðầy tớ chủ nhà đến nói với ông rằng: “Thưa ông, thế ông đã không gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà có?” Ông đáp: “Người thù của ta đã làm như thế”. Ðầy tớ nói với chủ: “Nếu ông bằng lòng, chúng tôi xin đi nhổ cỏ”. Chủ nhà đáp: “Không được, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại nhổ luôn cả lúa chăng. Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt. Và đến mùa, ta sẽ dặn thợ gặt: “Các anh hãy nhổ cỏ lùng trước, rồi bó lại từng bó mà đốt đi, sau mới thu lúa lại chất vào lẫm cho ta”.

{Người lại nói với họ dụ ngôn khác mà rằng: “Nước trời giống như hạt cải người kia gieo trong ruộng mình. Hạt đó bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống, nhưng khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ rau cỏ, rồi thành cây, đến nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó”.

Người lại nói với họ một dụ ngôn khác nữa mà rằng: “Nước trời giống như men người đàn bà kia lấy đem trộn vào ba đấu bột, cho đến khi bột dậy men”.

Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà phán những điều ấy với dân chúng. Người không phán điều gì với họ mà không dùng dụ ngôn, để ứng nghiệm lời tiên tri đã chép rằng: “Ta sẽ mở miệng nói lời dụ ngôn, Ta sẽ tỏ ra những điều bí nhiệm từ lúc dựng nên thế gian”. Sau khi giải tán dân chúng, Người trở về nhà. Các môn đệ đến gặp Người và thưa rằng: “Xin Thầy giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe”. Người đáp rằng: “Kẻ gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Còn hạt giống tốt là con cái Nước trời. Cỏ lùng là con cái gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con Người sẽ sai các thiên thần đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác khỏi nước Chúa, rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời trong Nước của Cha mình. Ai có tai để nghe thì hãy nghe”}.

Suy niệm

Trong bài đọc thứ nhất hôm nay, sách Khôn Ngoan ca ngợi Thiên Chúa vì Người là vị thẩm phán công minh: “Ngài không bao giờ xét xử bất công, quyền năng của Ngài là nền tảng cho sự công chính của Ngài.” Đây chính là bản tính của Thiên Chúa chúng ta. Trong lòng thương xót của Người, Người tha thứ cho chúng ta và ban cho chúng ta những cơ hội mới. Vì thế, sách Khôn Ngoan nói: “Ngài đã cho con cái Ngài tràn đầy niềm hy vọng ngọt ngào.”

Chúng ta phải học được gì từ điều này? Thật đơn giản! Vì Thiên Chúa, trong sự công minh của Người, đã tỏ lòng thương xót với chúng ta (đó chính là ân sủng), thì chúng ta cũng phải làm như vậy đối với những người khác. Cũng như Chúa nhân hậu khi xét xử chúng ta, “người công chính phải là anh em.” Nói cách khác, đây là lời mời gọi chúng ta đón nhận lòng thương xót của Thiên Chúa và noi gương Người trong cách chúng ta xét xử người khác.

Trong bài đọc thứ hai, thánh Phaolô nhấn mạnh đến một sứ vụ quan trọng của Chúa Thánh Thần trong cuộc sống chúng ta. Người đến để giúp đỡ chúng ta trong những yếu đuối của mình. Chắc chắn, chúng ta yếu đuối về nhiều phương diện, nhất là trong việc cầu nguyện. Vì thế, “chúng ta không biết phải cầu nguyện thế nào.” Chính ở đây, Người đến để giúp đỡ chúng ta. Người củng cố chúng ta trong lời cầu nguyện và đồng thời chuyển cầu cho chúng ta trước mặt Thiên Chúa. Chỉ mình Người mới có thể thành công ở nơi chúng ta thất bại, trình bày những nhu cầu của chúng ta theo cách mà Thiên Chúa hoàn toàn thấu hiểu.

Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu sử dụng ba dụ ngôn để dạy chúng ta về “bản chất, Nước Thiên Chúa và sự phán xét của Thiên Chúa”. Tuy nhiên, trong ba dụ ngôn này, dụ ngôn cỏ lùng và lúa tốt đã nói lên toàn bộ câu chuyện một cách đầy đủ. Một lần nữa, cũng như trong dụ ngôn người gieo giống, người ta có thể đặt câu hỏi: Người nông dân tốt nào lại để cỏ dại mọc chung với cây trồng của mình? Trong dụ ngôn này, ông đã chấp nhận điều mà đối với chúng ta rõ ràng có vẻ là một rủi ro rất lớn. Tuy nhiên, ông cho phép chúng cùng lớn lên với nhau, để sự khác biệt giữa chúng được biểu lộ thật rõ ràng.

Thiên Chúa đã biết điều này từ trước. Vì thế, Người không tạo ra hai thế giới riêng biệt: một dành cho những người “công chính” và một dành cho những “kẻ tội lỗi”. Người cho phép tất cả chúng ta cùng chung sống trong một thế giới này. Mặc dù rõ ràng đây là một điều đầy rủi ro, nhưng nó cũng có thể mang lại một số lợi ích. Người công chính nhìn thấy sự khốn khổ của những kẻ tội lỗi, từ đó học hỏi và tiếp tục cố gắng để sống nhân đức. Còn người tội lỗi, khi nhìn thấy những người công chính sống tốt đẹp và chiến thắng, cũng được thúc đẩy để cố gắng sống một cuộc đời tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta rằng: “…dù sống trong thế gian, chúng ta không chiến đấu theo kiểu thế gian…; anh em đừng rập theo đời này” (2 Cr 10,3; Rm 12,2).

Vì thế, khi cho phép sự “chung sống nguy hiểm và đầy rủi ro” này diễn ra, Thiên Chúa, trong lòng thương xót của Người, ban cho chúng ta cơ hội để sám hối và chuẩn bị cho ngày đại mùa gặt. Hạt giống tốt đã vượt qua sự cạnh tranh về chất dinh dưỡng và không gian với cỏ lùng nhờ sức sống của chính nó. Cũng vậy, những người công chính có thể vượt qua cuộc chiến đấu của mình nhờ Đức Kitô và Chúa Thánh Thần, Đấng nâng đỡ, chuẩn bị và ghi dấu chúng ta cho mùa gặt lớn lao của Nước Thiên Chúa.
Mới hơn Cũ hơn